Thứ nhất:
Ai có lòng khó khăn, ấy là phúc thật,
vì chưng nước Đức Chúa Trời là của mình vậy.
Thứ hai:
Ai hiền lành, ấy là phúc thật,
vì chưng sẽ được đất Đức Chúa Trời làm của mình vậy.
Thứ ba:
Ai khóc lóc, ấy là phúc thật,
vì chưng sẽ được yên ủi vậy.
Thứ bốn:
Ai khao khát nhân đức trọn lành, ấy là phúc thật,
vì chưng sẽ được no đủ vậy.
Thứ năm:
Ai thương xót người, ấy là phúc thật,
vì chưng mình sẽ được thương xót vậy.
Thứ sáu:
Ai giữ lòng sạch sẽ, ấy là phúc thật,
vì chưng sẽ được thấy mặt Đức Chúa Trời vậy.
Thứ bảy:
Ai làm cho người hòa thuận, ấy là phúc thật,
vì chưng sẽ được gọi là con Đức Chúa Trời vậy.
Thứ tám:
Ai chịu khốn nạn vì đạo ngay, ấy là phúc thật,
vì chưng nước Đức Chúa Trời là của mình vậy.